Phân tích hình tượng người anh hùng Nguyễn Huệ trong “Hoàng Lê nhất thống chí”


Phân tích hình tượng người anh hùng Nguyễn Huệ trong “Hoàng Lê nhất thống chí”

Hướng dẫn

Đề bài: Anh chị hãy phân tích hình tượng người anh hùng Quang Trung Nguyễn Huệ trong “Hoàng Lê nhất thống chí”

Mở bài Phân tích hình tượng người anh hùng Nguyễn Huệ trong “Hoàng Lê nhất thống chí”

“Hoàng Lê nhất thống chí” là một những cuốn lịch sử viết theo lối chương hồi xuất sắc nhất và đã dành được nhiều thành công về mặt nội dung và nghệ thuật. Bằng tài năng của mình và tôn trọng lịch sử các tác giả trong “Hoàng Lê nhất thống chí”tái hiện rất chân thực và sinh động một giai đoạn lịch sử của đất nước, 30 năm cuối thời Hậu Lê của thế kỉ XVIII và đầu thế kỉ XIX. Trong cuốn tiểu thuyết lịch sử chương hồi này đã xây dựng được nhiều chân dung nhân vật sinh động và độc đáo thì tác giả đã khắc họa người anh hùng Nguyễn Huệ với đầy đủ những phẩm chất và đức tính của một vị vua anh minh, sáng suốt.

Thân bài Phân tích hình tượng người anh hùng Nguyễn Huệ trong “Hoàng Lê nhất thống chí”

Trong chương này tác giả đã vẽ nên một bức tranh sâu rộng vừa phản ánh được sự thối nát, suy tàn của triều đình Lê Trịnh, vừa phản ánh được sự phát triển của phong trào Tây Sơn. Trong hồi thứ 14 của tác phẩm, hình tượng người anh hùng Quang Trung hiện lên thật cao đẹp với khí phách hào hùng, trí tuệ sáng suốt và tài thao lược hơn người.

Con người tài hoa và chính trực ấy hội tụ nét đẹp thanh tao, anh hùng. Trước hết Quang Trung là một con người hành động mạnh mẽ quyết đoán:

Từ đầu đến cuối đoạn trích, Nguyễn Huệ luôn luôn là con người hành động một cách xông xáo, nhanh gọn có chủ đích và rất quả quyết. Nghe tin giặc đã đánh chiếm đến tận Thăng Long mất cả một vùng đất đai rộng lớn mà ông không hề nao núng “định thân chinh cầm quân đi ngay”.Rồi chỉ trong vòng hơn một tháng, Nguyễn Huệ đã làm được bao nhiêu việc lớn: “tế cáo trời đất”, lên ngôi hoàng đế, dốc xuất đại binh ra Bắc…

Xem thêm:  Cảm nhận về tình yêu Sài Gòn qua Sài Gòn tôi yêu của Minh Hương

Phẩm chất thứ hai thể hiện người không chỉ có phẩm chất của một vị anh hùng mà còn là bậc minh quân. Đó là một con người có trí tuệ sáng suốt và nhạy bén:

Ngay khi mấy chục vạn quân Thanh do Tôn Sĩ Nghị hùng hổ kéo vào nước ta, thế giặc đang mạnh, tình thế khẩn cấp, vận mệnh đất nước “ngàn cân treo sợi tóc”, Nguyễn Huệ đã quyết định lên ngôi hoàng đế để chính danh vị, lấy niên hiệu là Quang Trung.

Việc lên ngôi đã được tính kỹ với mục đích thống nhất nội bộ, hội tụ anh tài và quan trọng hơn là “để yên kẻ phản trắc và giữ lấy lòng người”, được dân ủng hộ. Người sáng suốt trong việc nhận định tình hình địch và ta:

Qua lời dụ tướng sĩ trước lúc lên đường ở Nghệ An, Quang Trung đã chỉ rõ “đất nào sao ấy” người phương Bắc không phải nòi giống nước ta, bụng dạ ắt khác”.

Khẳng định và lên án hành động xâm lược phi nghĩa của giặc trái với đạo trời: “từ đời Hán đến nay chúng đã mấy phen cướp bóc nước ta, giết hại dân ta, bóc lột của cải”

Quang Trung đã khích lệ tướng sĩ dưới quyền bằng những tấm gương chiến đấu dũng cảm chống giặc ngoại xâm giành lại độc lập của cha ông ta từ ngàn xưa như: Trưng nữ Vương, Đinh Tiên Hoàng, Lê Đại Hành…

Quang Trung đã dự kiến được việc Lê Chiêu Thống về nước có thể làm cho một số người Phù Lê “thay lòng đổi dạ” với mình nên ông đã có lời dụ với quân lính chí tình, vừa nghiêm khắc: “các người đều là những người có lương tri, hãy nên cùng ta đồng tâm hiệp lực để dựng lên công lớn. Chớ có quen thói cũ, ăn ở hai lòng, nếu như việc phát giác ra sẽ bị giết chết ngay tức khắc, không tha một ai”.

Ngài còn sáng suốt trong việc sét đoán bê bối:

Trong dịp hội quân ở Tam Điệp, qua lời nói của Quang Trung với Sở và Lân ta thấy rõ: Ông rất hiểu việc rút quân của hai vị tướng giỏi này. Đúng ra thì “quân thua chém tướng” nhưng không hiểu lòng họ, sức mình ít không địch nổi đội quân hùng tướng hổ nhà Thanh nên đành phải bỏ thành Thăng Long rút về Tam Điệp để tập hợp lực lượng. Vậy Sở và Lân không bị trừng phạt mà còn được ngợi khen.

Đối với Ngô Thì Nhậm, ông đánh giá rất cao và sử dụng như một vị quân sĩ “đa mưu túc trí” việc Sở và Lân rút chạy Quang Trung cũng đoán là do Nhậm chủ mưu, vừa là để bảo toàn lực lượng, vừa gây cho địch sự chủ quan. Ông đã tính đến việc dùng Nhậm là người biết dùng lời khéo léo để dẹp việc binh đao.

Bên cạnh đó ta cũng thấy Quang Trung là người có tầm nhìn xa trông rộng qua những hành động và kế hoạch chiến lược của mình:

Mới khởi binh đánh giặc, chưa giành được tấc đất nào vậy mà vua Quang Trung đã nói chắc như đinh đóng cột “phương lược tiến đánh đã có tính sẵn”.Đang ngồi trên lưng ngựa, Quang Trung đã nói với Nhậm về quyết sách ngoại giao và kế hoạch 10 tới ta hoà bình. Đối với địch, thường thì biết là thắng việc binh đao không thể dứt ngay được vì xỉ nhục của nước lớn còn đó. Nếu “chờ 10 năm nữa ta được yên ổn mà nuôi dưỡng lực lượng, bấy giờ nước giàu quân mạnh thì ta có sợ gì chúng”.

Đồng thời Quang Trung là vị tướng có tài thao lược hơn người:

Cuộc hành quân thần tốc do Quang Trung chỉ huy đến nay vẫn còn làm chúng ta kinh ngạc. Vừa hành quân, vừa đánh giặc mà vua Quang Trung hoạch định kế hoạch từ 25 tháng chạp đến mùng 7 tháng giêng sẽ vào ăn tiết ở Thăng Long, trong thực tế đã vượt mức 2 ngày.

Xem thêm:  Thuyết minh về một con vật nuôi hữu ích (con trâu)

Hành quân xa, liên tục như vậy nhưng đội quân vẫn chỉnh tề cũng là do tài tổ chức của người cầm quân.

Và cuối cùng là một hình ảnh rất đẹp, rất oai hùng và sáng chói: Hình ảnh vị vua lẫm liệt trong chiến trận:

Vua Quang Trung thân chinh cầm quân không phải chỉ trên danh nghĩa. Ông làm tổng chỉ huy chiến dịch thực sự. Dưới sự lãnh đạo tài tình của vị tổng chỉ huy này, nghĩa quân Tây Sơn đã đánh những trận thật đẹp, thắng áp đảo kẻ thù.

Khí thế đội quân làm cho kẻ thù khiếp vía và hình ảnh người anh hùng cũng được khắc hoạ lẫm liệt: trong cảnh “khói tỏ mù trời, cách gang tấc không thấy gì” nổi bật hình ảnh nhà vua “cưỡi voi đi đốc thúc” với tấm áo bào màu đỏ đã sạm đen khói súng.

Hình ảnh người anh hùng được khắc hoạ khá đậm nét với tính cách mạnh mẽ, trí tuệ sáng suốt, nhạy bén, tài dùng binh như thần; là người tổ chức và là linh hồn của chiến công vĩ đại.

Kết luận Phân tích hình tượng người anh hùng Nguyễn Huệ trong “Hoàng Lê nhất thống chí”

Với ý thức tôn trọng sự thực lịch sử và ý thức dân tộc, những người trí thức – các tác giả Ngô Gia Văn Phái là những cựu thần chịu ơn sâu, nghĩa nặng của nhà Lê, nhưng họ đã không thể bỏ qua sự thực là ông vua nhà Lê yếu hèn đã cõng rắn cắn gà nhà và chiến công lẫy lừng của nghĩa quân Tây Sơn, làm nổi bật hình ảnh vua Quang Trung – người anh hùng áo vải, niềm tự hào lớn của cả dân tộc. Bởi thế họ đã viết thực và hay đến như vậy về người anh hùng dân tộc Nguyễn Huệ.

Theo Nhungbaivanhay.vn

Bài viết liên quan