Trình bày cảm nhận về hai khổ thơ đầu bài thơ ánh trăng


Trình bày cảm nhận về hai khổ thơ đầu bài thơ ánh trăng

Hướng dẫn

Đề bài: Ánh trănglà bài thơ gợi nhắc về tình nghĩa thủy chung với quá khứ. Em hãy trình bày cảm nhận về hai khổ thơ đầu bài thơ ánh trăng.

I. Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Dẫn dắt vào bài: Trước kia, con người sống hòa mình vào thiên nhiên, sống hồn nhiên, vui vẻ. Và vầng trăng sáng trên bầu trời đêm khi ấy giống như người bạn thân thiết với con người vậy. Điều đó, đã được thể hiện qua hai khổ thơ đầu bài thơ ánh trăng.

2. Thân bài

– Với giọng thơ tâm tình, thủ thỉ, kết hợp với cụm từ “ hồi nhỏ, hồi chiến tranh” đã gợi liên tưởng một quãng thời gian dài từ niên thiếu đến trưởng thành.

– Khi còn nhỏ, con người đã sống chan hòa, gắn bó với thiên nhiên.

– Đến khi đi lính, trưởng thành, vầng trăng sáng vẫn luôn là bạn, gắn bó với con người.

– Con người khi ấy coi trăng như tri kỉ, như tình nghĩa.

3. Kết bài

Và qua hai khổ thơ đầu ấy, ta thấy vầng trăng mộc mạc, giản dị ấy cũng giống như tầm hồn chân chất, hồn nhiên của người lính khi gắn bó với thiên nhiên.

Bài liên quan đến bài thơ Ánh trăng:

>>Giới thiệu nhà thơ Nguyễn Duy – Tác giả của bài Ánh trăng

>>Giới thiệu tác phẩm Ánh trăng của nhà thơ Nguyễn Duy

>>Phân tích bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy – Văn mẫu lớp 9 tuyển chọn

>>Hướng dẫn soạn văn Ánh trăng của Nguyễn Duy – Chương trình Ngữ văn lớp 9

>>Trình bày cảm nhận về bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy – Văn mẫu lớp 9 tuyển chọn

Xem thêm:  Cảm nhận về người lính trong bài thơ Tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật

II. Bài tham khảo

Trước kia, con người sống hòa mình vào thiên nhiên, sống hồn nhiên, vui vẻ. Và vầng trăng sáng trên bầu trời đêm khi ấy giống như người bạn thân thiết với con người vậy. Điều đó, đã được thể hiện qua hai khổ thơ đầu bài thơ ánh trăng.

Ngay khi ta đọc khổ thơ thứ nhất:

“ Hồi nhỏ sống với đồng

với sông rồi với bể

hồi chiến tranh ở rừng

vầng trăng thành tri kỉ”

Với giọng thơ tâm tình, thủ thỉ, lại kết hợp với cụm từ “ hồi nhỏ, hồi chiến tranh” đã gợi ta liên tưởng một quãng thời gian dài từ niên thiếu đến trưởng thành, nhất là những năm tháng gian lao thời chiến tranh. Từ khi còn nhỏ, con người đã sống chan hòa, gắn bó với thiên nhiên:

“ Trần trụi với thiên nhiên

hồn nhiên như cây cỏ”

Ta thấy, con người lúc bấy giờ luôn sống gắn bó, hòa hợp với đồng, sông, bể, rừng. nghệ thuật điệp từ “với, hồi” kết hợp cùng với biện pháp liệt kê đã cho người đọc thấy điều đó. Hơn hết, nó mở ra trong tâm trí ta một không gian bao la, rộng lớn, khoáng đạt, đồng thời là niềm hạnh phúc của tuổi trẻ khi gắn bó với thiên nhiên và vầng trăng. Đến khi đi lính, trưởng thành, vầng trăng sáng vẫn luôn là bạn, gắn bó với con người. Trăng và người đã sống với nhau thân thiết, hồn nhiên, vô tư đến độ “như cây cỏ”. Giữa họ có một tình bạn trong sáng, không vụ lợi. Tình cảm chân thành, bền chặt của con người với vầng trăng được diễn tả qu biện pháp so sánh và đồng thời là cả nhân hóa nữa.Ta thấy con người khi ấy coi trăng như tri kỉ, như tình nghĩa. Với sự gắn bó nghĩa tình ấy, con người đã từng tâm niệm:

Xem thêm:  Phân tích và nêu cảm nghĩ về truyện “người trong bao của Sê khốp”

“ ngỡ không bao giờ quên

cái vầng trăng tình nghĩa”

Từ ngỡ được đặt lên trên đầu của câu, nó như vừa nói lên điều tâm niệm sâu sắc trong lòng con người, vừa như báo trước một sự thay đổi lớn lao.

Và qua hai khổ thơ đầu ấy, ta thấy vầng trăng mộc mạc, giản dị ấy cũng giống như tầm hồn chân chất, hồn nhiên của người lính khi gắn bó với thiên nhiên.

Theo Nhungbaivanhay.vn

Bài viết liên quan