Kỉ niệm khó quên nhất của em với người thân


Kỉ niệm khó quên nhất của em với người thân

Bài làm

Câu thơ :”Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…”quả thật rất đúng. Em còn nhớ một kỉ niệm với mẹ mà có lẽ cả cuộc này em sẽ không bao giờ quên. Sau đây em xin kể lại trải nghiệm đó.

Em còn nhớ rằng hôm đó là một ngày rất bình thương như mọi hôm. Bầu trời hôm đó có vẻ tối một chút và hơi đất bốc lên hầm hập. Tan học về, trời bất chợt đổ cơn mưa rất to. Lúc đó, em đợi mãi đến khi tất cả các bạn của em về hết mà em vẫn chưa có ai tới đón. Quá nóng lòng, em liền đội cặp lên đầu chạy một mạch về nhà. Đến cổng, em thấy bố mẹ của em đang rất lo lắng đứng đợi ở của. Thấy em, mẹ liền lầy quần áo cho em thay. Tối hôm đó em đã bị một trận ốm rất nặng.

Khi ấy em mệt tới nỗi không đúng dậy được. Mẹ đã vắt khăn rồi lau sạch sẽ người cho em. Sau đó mẹ bưng bất cháo lên và đúc cháo cho em. Cứ cách năm phút mẹ lại thay khăn đắp lên chán em. Cả đêm mẹ không ngủ để chăm sóc em. Thi thoảng mở mắt ra, em thấy mẹ quá buồn ngủ nên gục một chút nhưng mẹ lại bật tỉnh dậy, vẻ mặt lo lắng xem em đã đỡ sốt chưa. Chính khoảnh khắc ấy em mới hiểu được tình cảm mẹ dành cho em cao cả tới nhường nào. Sáng hôm sau, thức dậy, em cảm thấy trong cơ thẻ mình khỏe hẳn. Ngay lập tức em chạy ra ngoài sân khoe với mẹ. Mẹ khen em vì biết cố gắng vượt qua bệnh tật nhưng em hiểu rõ rằng nhờ có mẹ mà em mới có thể chiến thắng được trận ốm tối qua.

Xem thêm:  Tôi đi học Dòng cảm xúc lấp lánh chất thơ

Tới giờ, điều mà em nhớ nhất trong kỉ niệm chính là khoảnh khắc mẹ tận tâm không ngủ để chăm sóc em. nhờ có giây phút ấy mà em biết tấm lòng của mẹ rộng lớn đến nỗi không đêm được.

Em thầm cảm ơn mẹ đã sinh em ra trong cuộc đời này và cho em thấy thế nào là tình mẫu tử thiêng liêng bất diệt. Em mong những điền tốt đẹp nhất sẽ đến với mẹ của em.

Bài viết liên quan